SGTT.VN - Bài hát được viết mừng mùa xuân độc lập đầu tiên của dân tộc nhưng cũng chính là tác phẩm cuối cùng trong sự nghiệp sáng tác của cố nhạc sĩ tài hoa Văn Cao.
Vào một ngày giáp Tết Bính Thìn (1976), họa sĩ Văn Thao
(con trưởng nhạc sĩ Văn Cao) trở về nhà, sững sờ với tiếng đàn dương
cầm vọng ra từ căn gác nhỏ số 108 Yết Kiêu. Đó là một điệu valse mượt
mà, dìu dặt theo như ông kể lại. Cùng với đó là cảnh tượng mà lâu lắm
rồi ông không được chứng kiến: “Cha ngồi bên đàn. Đôi bàn tay khô gầy
của ông đang lướt trên những phím đàn ố vàng, loang lổ. Tiếng đàn ấm áp,
ngọt ngào âm vang đầy ắp căn phòng”.
Sau 20 năm kể từ lần cuối cùng Văn Cao tuyên bố gác
bút, từ bỏ sự nghiệp sáng tác, ông mới say sưa như vậy bên phím đàn.
“Cha sáng tác bài hát này mừng xuân đầu tiên đất nước mình thống nhất” -
Văn Cao đáp lại con trai ông bằng đôi mắt sáng lấp lánh. Và Mùa xuân đầu tiên - mùa xuân hòa bình độc lập đã ra đời.
Khác với những ca khúc có cấu trúc phức tạp, ca từ hào sảng như Trường ca sông Lô, Tình ca trung du, Mùa xuân đầu tiên dẫn dắt người nghe vào một không gian âm nhạc giản dị, trong lành bằng một điệu valse khoan thai, dìu dặt mở đầu:
“… Rồi dặt dìu, mùa xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về…”
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về…”
Nhịp 3/4 đưa đẩy, chậm rãi, nhịp nhàng đón bước người
trở về trong niềm hân hoan ngày hội ngộ. Mùa xuân - mùa vui đã về trọn
vẹn khi đất nước lần đầu tiên được đón Tết cổ truyền trong hòa bình độc
lập. Niềm xúc động ấy trào dâng trong tất thảy mọi người khi nghe đến
hai chữ “đầu tiên” thiêng liêng đầy xót xa, thấm thía.
|
Cố nhạc sĩ Văn Cao bên cây đàn dương cầm. Ảnh: TL |