Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

22 thg 9, 2019

Xa Lạ


Kiều Giang
Chiếc lá
mất màu
hắn không cười trong gió,
hắn không ngủ trong sương,
những giọt mưa cúi mặt,
hắn chỉ còn những thao thức,
cho một đất nước mù lòa,
hắn biết,
máu của hắn đã mất màu,
bầu trời trên đầu trở thành xa lạ.
Hắn thấy hắn không phải là hắn,
một cơn gió xuôi, ngược,
qui hồi,
hắn níu những cơn gió,
tay hắn chai sần,
trái tim hắn co quắp,
người con gái đi qua mặt
hình như không nhìn thấy hắn,
tia nhìn của hắn giòn rụm,
nát vụn trên mặt cô.
Không có những buổi sáng,
cũng không có buổi chiều,
chỉ có những cơn mưa trong đêm
làm ngập lụt ký ức hắn,
hắn nhớ tuổi thơ,
hắn nhớ những chuyến xe đi qua đời hắn,
hắn nhớ những gì của hôm qua.
Đêm nay hắn ngồi khóc
về những gì đang diễn ra trước mắt mình,
lũ chuột sao nhiều quá,
đang chế ngự ngôi làng thân thương của hắn,
ban ngày hắn không thấy mặt trời,
ban đêm không có trăng sao,
xa lạ, tất cả đều xa lạ.
Rồi trong giấc mơ,
hắn thấy lũ chuột từ ngôi làng bên cạnh,
tràn vào làng của hắn,
chỉ trong một đêm,
đã ăn sạch tất cả những gì mà làng hắn dành dụm,
và ăn cả lũ chuột của làng hắn,
Hắn tỉnh giấc,
lại ôm đầu ngồi khóc,
xa lạ,
tất cả đều đã xa lạ.
SG 23-5-2019

Cuốc Sỏi Trồng Hoa


KIều Giang
Mơ ngày cũng thấy chênh vênh,
Chênh vênh đời, chênh vênh mình thế thôi,
Vận may còn được chỗ ngồi,
Thì ta cuốc sỏi giữa đời trồng hoa!
SG 22-5-2019

Chiếc Bóng Vỡ




Kiều Giang
buổi trưa
vỡ nát
dưới tiếng thét của di sản quá khứ,
con gián nấp sau khe cửa
len lét nhìn,
không dám thở,
những con chữ vụn vỡ,
cùng chiếc mắt kính,
người đàn ông
cố ráp lại cái kính vỡ
để thành một câu thơ
nhưng đành bất lực,
buổi trưa,
bộ mặt của ký ức
co rúm
như con giun nằm chết trên sàn nhà,
lũ kiến kéo thây về tương lai không định hình,
người đàn ông đi tìm
một chút phấn hương
còn rơi rớt đâu đó trên dòng sông
cuồn cuộn chảy.
buổi trưa
người đàn ông xào nấu những con chữ,
cho một bữa ăn
nhưng bất thành,
người đàn ông bỏ đi, không quay lại,
miệng lẩm bẩm,
đói chữ,
chữ đói,
người ta cũng bỏ đói những hàng cây ngả bóng bên đường,
cành hoa và vầng trăng,
người đàn ông đưa tay nhặt
những mảnh vỡ của bóng mình trên sàn nhà,
ký ức cùng những con chữ,
tan loãng trên tay.
( Trích trong tập EM VẪN NGỒI HÁT VỚI MẶT TRỜI)
Tranh của PICASSO

Hóa Thân

 
Kiều Giang
Hoang thức giội xuống buổi chiều
ngộp thở,
đám mây phù tang bóc trần duyên nợ,
cánh bướm mê sảng bay đi tìm tiền kiếp,
giọt sương long lanh nhìn đám mây,
trong đêm xanh xao thần thoại.
Lữ khách vén hồng hoang đi tìm,
theo câu thơ bước ra từ hồn cỏ,
dấu chân trần trở về quán trọ,
xanh rêu.
Du mục dấu yêu,
người đã bước qua bao nhiêu chiều vụn vỡ,
trên những vết nứt của thời gian,
đêm tối vẫn đẻ ra những trận cười,
hình như có ai đứng đó,
một mình,
còn cố ôm chặt hóa thân.
SG 01-6-2017
(Trích trong tập thơ EM VẪN NGỒI HÁT VỚI MẶT TRỜI)

17 thg 8, 2019

Biến Thể


Thơ Kiều Giang

Từ đó,
đất trời tối tăm,
hắn cột chùm lông mao màu hoàng hôn,
vào cái xương cụt của mỗi sinh linh,
của giống nòi hắn,
hắn trộn cục đất cùng vắt cơm,
vào gươm giáo,
rồi hắn xua họ vào cuộc trường kỳ,
mặt trời chạy trốn và đêm cứ giội bóng tối vào cái đuôi,
họ mãi mãi bước đi trong đêm,
nhìn không gian bằng hai cái đầu gối,
và nhìn thời gian bằng những ánh sao,
không có chút yêu thương nào trong bụng,
Mỗi ngày mặt trời vẫn đi qua trên đầu,
nhưng họ vẫn lầm lũi đi trong đêm tối,
vì cái đuôi che khuất mặt trời,
biến thể,
Hôm qua vị hoàng đế viết một thông điệp,
gửi đến những ngôi nhà cửa đã đóng,
cố xuất khẩu những con người biến thể,
nhưng tên mã phu cầm trên tay cái thông điệp,
mắt hắn lại bị mù,
trước mặt hắn là một đường hầm,
dẫn hắn xuống âm phủ.
Cơn giận dữ của vị hoàng đế bốc cháy
dưới đáy biển,
ông ta cắt những cái đuôi của đồng chủng để xuất khẩu,
không ai muốn mua,
họ đều nói,
tốt hơn hết là ta nên trở về nhà,
bằng lối riêng và bằng những cái cửa của mình.
Đêm qua tiếng ếch ngoài đồng hoang
đánh thức tôi nửa khuya,
rằng ngài trưởng làng ôm hôn cái đuôi lông mao,
vì ngài bị cái đuôi cám dỗ đến phải xì nước ra quần,
không kìm hãm được,
tôi nghe, cũng không ngăn được nước mắt.
Ông trưởng làng ôm cái đuôi,
đi trong mơ,
con đường thật ngoằn nghoèo,
nhưng không hiểu sao,
chỉ có mấy bước, ông lại đến nghĩa địa,
cái đuôi lại gắn vào cái xương cụt của ông,
biến thể.
SG 30-4-2019.

Đôi Bàn Chân


Truyện ngắn KIỀU GIANG

Năm tôi lên ba, mỗi lần mẹ tôi ra ruộng cấy, bà thường đem gửi tôi cho cô Xuân, chỉ cách nhà tôi cái giậu dâm bụt. Ở miền Trung, tháng Mười, trời rét và chịu những cơn mưa đông tầm tã, có khi kéo dài đến cả mươi ngày, nên cô Xuân chẳng dám thả tôi ra nửa bước vì cô sợ tôi bị trượt chân, ướt lạnh. 

Ruồi


Truyện ngắn KG

Hôm qua lũ ruồi của làng Đa Đa hớn hở nói với ta rằng, chưa có thời kỳ nào ở cái xứ sở xinh đẹp, màu mỡ và đầy đau thương này, bọn chúng sinh sản phát triển nòi giống nhanh như cái thời cận hiện đại này.