Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

11 thg 12, 2019

Cơn Lốc Màu Hoàng Hôn Trên Lâu Đài Hoang


Kiều Giang

Những lâu đài hoang vẫn còn đứng trong sự kiêu hãnh,
những con cú thay mặt chúa, đọc tuyên ngôn 
về sự hình thành vương quốc của loài khuyển biến đổi tuyến yên của Bulgakov,
loài hoàng khuyển bỗng bạo gan tuyên bố thay Chúa đi ban phát cơm áo và Thánh kinh..
cục đất, chén cơm và cái súng bỗng đẻ ra thiên đàng,
bầy sói bảo rằng thiên đàng đang ở trước mặt loài đứng thẳng,
nhưng họ không thấy Chúa mà chỉ thấy những những tên đao phủ.
Cái cằm của gã thợ săn chĩa dọc theo vĩ tuyến,
tín đồ của dị giáo xé toạc đức tin,
treo lơ lửng cái gọng sắt trên đầu 14 thực thể độc lập
giữa cung điện mùa đông,
khi bộ ria của con khỉ đầu đàn rung lên,
thì ngay lúc đó hàng triệu người tù “khổ sai lương tâm”
gục xuống trong bộ quần áo rách của mùa đông nơi thiên đường tuyết phủ
và bên cạnh họ là loài vượn, tay lúc nào cũng lâm le lưỡi lê.
Bốn mươi triệu người dân nơi lục địa già,
hiền lành, mở trừng mắt, trước lúc vĩnh viễn đi xa,
tháp chuông trên nhà thờ chính thống giáo rung lên tức tưởi từng hồi trong suốt non thế kỷ,
Từ cuối những năm ba mươi,
Tên ria mép trán thấp
đã âm thầm và bí mật ôm hôn tên chủ lò thiêu,
trong mưu đồ chia đôi lục địa và tiêu diệt giống người Hebrew, trước khi gã cuồng ngông cho nổ súng,
mở đầu cuộc tàn sát nhân loại lần thứ hai.
Hàng triệu người Hebrew và của xứ sở Bạch dương ngã xuống,
những hố chôn người nằm ngay trước mũi xe tăng
đang bảo vệ chủ nghĩa phi nhân
sắp chết yểu.
rồi một ngày ông đầu hói đã trả lại bánh mì, rượu vodka, bầu trời xanh và khí trời cho dân xứ bạch dương và 14 dân tộc sống dưới lưỡi lê và thánh kinh ra đời từ thế kỷ 19,
Tiếng chuông giáo đường trên các nước nơi phía đông lục địa già…
vang động cả vầng trăng không chịu ngủ,
nước mắt của loài bồ câu nhỏ xuống cung điện buồn
suốt thế kỷ bơ vơ,
Kẻ cơ hội ăn cắp chiếc bánh mì của lịch sử,
lại muốn tiếp tục đưa lục địa già
trở lại dưới bánh xích xe tăng
với mộng làm vua kiếp kiếp…
nhưng cả loài người đã từ chối hắn,
nên hắn quay mặt về phía mặt trời
để tìm đồng minh,
làm kẻ cướp.
SG 3-11-2016

Một Đời Mang Theo


Kiều Giang

Người đã bỏ thần linh để về với ta
nơi trần thế,
hỡi Aphrodite,
có phải em đã sinh ra từ bọt bể,
mà muốn cùng ta thánh hóa cuộc phù sinh,
ôi những lọn tóc vàng trong giấc mơ thần thoại,
thơm màu sóng bể thiên thu,
giữa hoàng hoa vô tội,
ta xin làm Pygmalion trên thành Chypre,
để nàng hóa thân thành Galatee
trong bức tượng ngà được khắc bằng máu con tim,
cùng tình yêu con chữ,
ta nào dám xa hoa ngôn ngữ,
nên mãi còn thao thức
trên lưng ngựa hoang phận số đời mình,
hôm nay ta nghe những bàn chân ẩm ướt
của những chiếc lá vàng rụng kín mùa thu,
và những tiếng xào xạc của khu rừng
đi tìm hồng hoang,
với khuôn mặt của người khiếm thị,
và tình yêu thì không có khuôn mặt,
mãi mãi hoang vu.
rồi một ngày ngôi nhà và đền đài,
dính chặt vào hiện thể em,
cùng những lời dị ngôn,
hình như đi ra từ âm phủ,
em vô tình vấp ngã,
ngôi nhà cùng những gì của trần gian nhi nữ
đè lên chiếc lưng trần của ta,
nghe rất mượt mà,
những đóm lửa thiên hà vụt tắt,
trên lưng ta, hiện thể mù lòa,
em bỏ ta
rồi bước đi trên đôi chân của thiên thần
theo chàng Ares
biến thể khuôn mặt,
Aphrodite đã vong thân,
ta chìm vào vô thức của ngàn năm
câm lặng.
SG 29-7-2019

17 thg 11, 2019

Tổ Quốc Hay Ngai Vàng


Truyện ngắn Kiều Giang.

Trong năm ngày đêm, kinh thành Thăng Long chìm trong máu lửa, người ta chỉ nghe tiếng súng, tiếng thét và tiếng trống xung trận của quân Tây Sơn và tiếng la hét thất thanh của tàn quân Tôn Sĩ Nghị, mùi thuốc súng trộn với mùi máu quân Thanh còn đặc quánh trong không khí. Sáng nay vua Quang Trung, một mình ngự trên chiếc ghế rồng ở điện Kính Thiên, mà cách đây chỉ mấy ngày, Chiêu Thống còn ngồi trên đó. Nhà vua liếc mắt nhìn ra cửa Đoan Môn và ban lệnh:

Mãi Tận Đỉnh Trời




KIều Giang
Ta cúi
nâng em huyền thoại, 
Một sáng
hay
một chiều sương,
Gió thốc bên đồi
cỏ cháy,
Hoang sơ
một cõi loạn cuồng.
Ta ôm
em chìm hơi thở,
Bình minh
gọi nắng bên trời,
Gió cuốn
oằn mình
ở lại,
Cho em
thơm mãi
cuộc người,
Điệu hát
ru mềm tính thể,
Thời- không
em gói mang theo,
Bỏ lại
mình ta
nằm đợi,
Ngàn sau
như gió qua đèo.
Đường khuya
em về
cuối lối,
Em cười,
một chút văn chương,
Cúi đầu
ta trao thần thoại,
Cho em
mãi tận đỉnh trời…
SG 21-7-2019

Trống Rỗng


Kiều Giang
hôm nay tôi nghe những lời huyênh hoang
của lũ ốc sên
thò đầu ra khỏi vỏ
đang bò từ quá khứ,
ôm kinh sách đi qua miền hư vô,
và những lời hăm dọa của lũ ma,
lên những khuôn tươi xanh mặt hốt hoảng,
tôi lẩm bẩm,
đừng sợ
không có gì đâu,
đó cũng chỉ là sự trống rỗng.
Em úp mặt trên nỗi đam mê của đôi bàn tay thon dài nứt nẻ
và nói với tôi rằng,
đã chẳng có thể giữ lại tính thể của vầng trăng,
nó xanh xao như da người bạch tạng
những loài hoa héo buồn ngủ vùi trong buổi sáng
mùa xuân,
loài hải âu đã quên mình ngàn dặm
không còn đùa với sóng biển,
nhào xuống tự tử giữa đại dương.
những tiếng nói phát ra từ những lâu đài,
làm cho cái đầu gối tôi thấy ray rứt vô tận
vì có một niềm tin đã ăn sâu
vào những trang sử chết tiệt,
người ta không chịu chôn nó vào trí nhớ của loài sâu,
nó như dòng nước của một con suối
đã thừa mứa thứ đức hạnh của bọn lưu manh,
họ bắt đầu dạy cho tôi thứ mỹ học của sự lừa bịp khốn cùng,
giữa thanh thiên bạch nhật,
cái não tôi bị đánh cắp
bỡi những tên phù thủy,
chúng hứa đổi cho tôi bằng cám khô,
họ cứ nghĩ rằng tôi là một trong những thằng cùi bị lưu đày,
chân tay tôi bị ô nhiễm bỡi thứ không khí khắc nghiệt,
đêm ngày tôi nhứt nhối,
muốn cưa vứt đi,
nhưng không tìm ra người thợ,
tôi đành đứng mãi ở đây
trong bóng tối,
ôm lấy sự trống rỗng.
SG 16-7-2019
Tranh st trên mạng

6 thg 11, 2019

Tấm Gương


Truyện ngắn Kiều Giang
Đã mấy mươi năm, hắn vùi mình trong căn nhà hầm đầy bí ẩn. Không phải thiên đường, nhưng cũng không phải là địa ngục, một nơi, đối với hắn, hình như không còn có khái niệm thời gian. Năm tháng đi qua chậm chạp hững hờ khô khốc.

Trong Khu Vườn Tính Ngữ


Kiều Giang
ký ức em về, chợt lăn tròn như cơn lốc,
dội xuống bản ngã mùa hè miên man,
ta là kẻ câm, như cây mùa đông, bão làm bật gốc,
vội chạy đi tìm trái tim lưu lạc,
giữa thánh đường tiên nghiệm
cố nhớ về một hồi chuông
chiếc thìa trong ly cà phê đen
vùng vẫy,
cũng không vực nổi nụ hôn màu thiên cổ,
vùi chôn
trong lớp son môi thác đổ,
ta nhắm mắt men theo vách đá của linh hồn,
em vẫn lặng im trong thủy cung ngôn ngữ,
ta cố xin em, xa lắc, một tiếng cười,
thắp sáng những điều răn.
ta bắt những ngẫu tượng của vầng trăng
rơi xuống bờ môi tại ngã,
để ta gào xin nguyên thể hiện hồn,
nhưng bàn tay em đã sắp sẵn cô đơn,
trốn chạy,
nhưng em vẫn quẩn quanh trong khu vườn tính ngữ
của ta,
cơn mưa bất chợt ở cuối đường,
làm nụ cười em sũng ướt,
đánh thức làn da thơm dưới vực chờ mong,
ta trở về níu áo tầng mây đen,
bắt đền cho màu hoen đôi mắt,
ta nhả độc tấu trên đền thiêng con chữ,
gọi hồn đêm trên thác vực hoang vu,
em đuổi mùa hè diệu thể của ta đi đâu,
để ký ức vĩnh viễn trở về trong ta cơn lốc…
SG 7-7-2019
Tranh của PICASSO