Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

Tổng số lượt xem trang

">span style="font-weight:bold;">span style="fod;">/span>n>nt-weight:bold;">;">

21 thg 1, 2019

Thất Phu Thán

Kiều Giang
Trợn mắt ngồi trông chúng cắn nhau, 
Thằng thì mẻ trán, đứa rơi đầu,
"Con ngươi" lọt khỏi đôi tròng mắt
Còn thấy chi đồng - chí rận đâu!
Đất nước ngàn cân treo sợi tóc,
Non sông chìm đắm vạn ngày sầu,
Ngoài kia kẻ cướp đang rình rập
Tranh đoạt, phen này bán nước thôi !?

Tìm Em Trên Đỉnh Non Cao


Thơ Kiều Giang
Khi ta biết lắng nghe những lời ru của mẹ,
cũng chính là lúc ta đã nghe lời thì thầm của em,
những khắc khoải trên tầng cao kia, rất lạ,
hình như người đã cho ta khắc khoải đầu đời.
Ta đi tìm em từ thuở dòng sông gọi tên ta,
trong những buổi chiều mùa đông sau cánh gió,
ta thử đưa tay gõ vào thời gian,
nhưng bàn tay ta chưa mở nổi cuộc tao phùng.
Những chiếc lá cuối mùa rụng xuống trần gian,
ta ngỡ đó là sự chòng chành của bàn tay tạo hóa,
sáng nay những loài hoa mùa thu không nở,
em chưa chịu trở về trong sự rạn vỡ những vì sao .
Ta lại đi tìm em trong đời thơ,
mùa thu gióng lên tiếng chuông đêm quằn quại,
nhưng không có ai nghe, và hình như mãi mãi,
khi em chưa hiểu được nỗi cô đơn của tồn tại,
trong cuộc hải hồ của gió và ta.
Ở phía bên kia những khúc ca,
ta đi tìm nhặt những lãng quên còn sót lại,
Em của một đời con gái,
giữa mây trời, hình như có lần,
người đã nói yêu ta.
Những năm tháng không có em,
ta đã phiêu du cùng với lời ái ân của gió,
và gánh cuộc vô hình đi giữa loài hoa cỏ,
ký thác muôn trùng vào đôi mắt trần gian,
Ta đi tìm em trong serenade của đêm,
nơi ấy ta tìm thấy cánh hoa phong lan vừa mới nở
ta biết em đang ôm vầng trăng nằm ngủ,
nhưng ta cũng chưa bao giờ thấy em.
Rồi ta sẽ đi tìm em trên đỉnh non cao,
ta đi tìm em trong mắt môi của thượng đế,
và ta không bao giờ chịu đầu hàng phận số,
nên mãi mãi em chỉ hiện diện ở nơi không có em.
SG 23-10-2018

11 thg 1, 2019

Ngàn Năm Sóng Vỗ


Truyện ngắn Kiều Giang
“ Ta thấy em trong tiền kiếp....”. TCS.

Sau cơn hôn mê dài từ tối hôm qua, đêm nay, Quang tỉnh lại, ngơ ngác nhìn lên trần nhà lung linh ánh đèn trắng bệch, phăng phắc, lạnh lùng. Chiếc quạt vẫn quay tít trên đầu, mọi vật quay cuồng theo qui luật của dòng chảy tạo hóa, dửng dưng.

Người Chưa Thấy Về


Thơ Kiều Giang
Chờ người,
đá cũng xanh rêu,
Gầy loang mắt phố,
nắng liêu xiêu thầm,
Ru em
nắn khúc hồ cầm,
Nửa đêm trở lạnh,
tím bầm giọt hoang.
Em vui phố thị địa đàng,
Bỏ sông mộng mị,
bỏ ngàn trăng soi,
Bỏ chiều
cho lạnh cuộc chơi,
Bỏ ta...
thần thoại đợi người trăm năm.
Xin trăng
một chỗ em nằm,
Để mai lại khóc
nguyệt rằm tiêu tương,
Ta đi
góp nhặt đoạn trường,
Chờ em ngà ngọc
tà dương trêu người…
Tiếng gà đã lạnh tường rêu,
Nửa đêm cợt gió
mỹ miều phên thưa,
Đợi em...
bình cạn bao giờ,
Thềm hoang lãng đãng,
người chưa thấy về…
KG- SG 5-10-2018.

31 thg 12, 2018

Anh Xin Cúi Đầu Trước Chúa


Kiều Giang
Em ơi, anh muốn làm cánh chim
bay qua phía bên kia địa cầu 
để đậu lên giấc mơ em,
dù đôi cánh của anh đã say mềm nỗi nhớ.
Và đêm nay, xin em đừng quên đóng cửa,
vì anh sợ ngọn gió vô tình làm nhạt nét mày cong.

Anh muốn biến thành dòng sông Missisippi kỳ diệu mênh mông,
chảy qua hồn em xanh mượt
phủ lên bao lâu đài Gô-tích
âm trầm kiêu hãnh mấy trăm năm.
Anh muốn mình là hồ Jenny trong vườn quốc gia Grandteton
quanh năm trong xanh huyền thoại
và em là loài thiên nga thổi kèn hoang dại
suốt đời đánh thức hồn anh
Anh muốn
em là loài hoa Oải Hương tỏa mùi thơm mộng mị
trải dài trên thung lũng Dungenes Sequim tri kỷ,
em thẹn thùng nhuộm tím bầu trời xanh ?
Và phải đó là mùi hương thanh khiết trên da thịt em,
mà anh phải cúi đầu trước Chúa,
hỡi mùi hương nào, em để nhớ ngàn năm.

28 thg 12, 2018

Mưa Mùa Thu


Kiều Giang
Ta tìm em như tìm mặt trời trong đêm tối
em ở đâu, hỡi nguồn cội của dòng sông
em mới đây, mà sao bây giờ ta hoài vọng
ta đi tìm em trong cõi mộng đêm nay
Mưa mùa thu hay nước mắt mùa thu,
ta không khóc mà sao mùa thu lại khóc
em trả lời ta, bao giờ ta có được
huyền thoại em về, ta cởi áo mùa thu
Em có biết ta đau, mỗi lần em hờn dỗi
ta gọi nghìn lần, sao em không chịu nói
vầng trăng đêm nay hôn thầm lên đá cuội
và lá thu vàng trút xuống cõi hồn ta
Em hãy ngủ đi, xin mặt trời có thực
như ta có em, em còn mãi trong ta
lời em nói, không bao giờ ta chịu mất
ta yêu em đến cạn cuộc đời này.

Trái Tim Trò Chuyện Với Thi Nhân


Thơ Kiều Giang
- Hỡi thi nhân,
ngoài kia bầu trời vẫn ngời ánh bình minh
vầng trăng đêm qua vẫn tỏa bóng dịu hiền, mơ màng thăm thẳm xuống trần gian,
bao loài hoa vẫn âm thầm ngát hương bên đường em đi qua,
và em nghe thấy như có tiếng ai hát theo tiếng đàn vọng ra từ cõi nhân sinh, chàng có thấy những tòa nhà chọc trời đang mọc lên khắp nơi trên trái đất này,
mà sao mắt chàng không vui, mái tóc chàng sớm ngả màu xám bạc ?
- Trái tim ơi, nàng chẳng thấy sao, sau ánh bình minh kia, trong đêm tối, còn biết bao nhiêu ngôi nhà không có ánh đèn, bên vệ đường, loài hoa vô tình nở bên bàn tay của bao kẻ ăn mày đang chìa ra, bên tiếng đàn hát từ những dinh thự của vua quan, là tiếng thút thít của người mẹ nghèo không có sữa cho con vì cả ngày qua nàng không có một củ khoai vào bụng, bên những tòa nhà vươn lên trời xanh, là những mái tranh tồi tàn không che nổi nắng mưa.
- Hỡi thi nhân, em thấy rồi, nhưng liệu những vần thơ thao thiết của chàng có ích gì cho những trẻ thơ, cụ già lang thang ăn mày giữa phố, cho thiếu phụ hết nước mắt nhìn đứa con mình đói lả chết trên tay, cho những mái tranh xiêu vẹo lung lay trước gió, cho những tham lam của những kẻ bạo ngược ngông cuồng, đang đẩy loài người đến những bất công, chiến tranh chết chóc ?
- Hỡi trái tim dịu dàng nhân hậu của ta,
ta vẫn rất buồn vì những vần thơ ta không có tiền để cho cụ già ăn xin giữa phố, không có sữa để cho đứa bé chết dần trong tay mẹ đêm qua,
không xây được ngôi nhà để che gió mưa cho người nông dân nghèo lận đận, không ngăn được mưa bom bão đạn của kẻ bạo ngược tham tàn,
nhưng những vần thơ ta nguyện làm ánh sáng để xua đi bóng đêm cho những kẻ lầm đường, trở về đi tìm lẽ phải,
làm ánh trăng soi vào ngõ tối đời người,
cho người mẹ nghèo ngước nhìn để tìm hy vọng cho con,
sẽ làm cành hoa tỏa hương, làm bạn với xác chết tức tưởi bên đường, làm tiếng đàn đêm khuya tĩnh mịch thức tỉnh những kẻ gieo rắc chiến tranh, làm dịu đi những cái đầu tham lam dối trá hại người.
Thơ ta sẽ gieo vào hồn người những ước ao cháy bỏng làm thanh khiết cõi nhân sinh,
làm ngọn gió lành ru ngủ biển xanh, đừng mang theo bão tố,
thơ ta biết quằn quại đớn đau trước những người cùng khổ,
biết đi tìm đuốc tuệ soi sáng vô minh,
những vần thơ về tình thương yêu mà thượng đế dành cho ta, sẽ không trở thành vô ích dưới ánh mặt trời.
Hỡi trái tim, nàng đã ban nhiều ân huệ cho ta,
ta phải trả xong món nợ cho đời, thì dù mái tóc ta xám bạc thì cũng đã sao ?
Ai sinh ra mà không phải chết, vì có chết thì mới có sinh ra. Ta xin làm một cánh hoa úa tàn đêm nay để sáng mai có trăm ngàn bông hoa rực rỡ.
Hãy biến cuộc đời đau khổ thành bài tình ca bất tử giữa trời xanh.