Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

Tổng số lượt xem trang

">span style="font-weight:bold;">span style="fod;">/span>n>nt-weight:bold;">;">

14 thg 7, 2017

Mặt Trời Còn Vội Vã


Kiều Giang
Ta đang sống trong thời đại sự thật bị giết,
sự thật đang chết trên quê hương tôi, đang chết trên thế giới, dối trá ở khắp nơi, dối trá bằng đủ mọi phương tiện.

Tôi thèm khát những đôi mắt hiền lành, những đôi môi hiền lành, những bàn tay hiền lành.
Mỗi buổi sáng thức dậy,
tôi lại nghe đâu đây cái chết của những người hiền lành,
bị giết bởi những tên điên, những tên bất cần đời,
vì nó phải sống trong xã hội được lãnh đạo bởi sự lừa dối và áp bức,
hoặc bị giết bởi những tên muốn thể hiện quyền lực,
bằng cách nhân danh.

Không còn ai dám đứng về phía cuối chiều gió,
vì những kẻ giết người là cả một tập đoàn dối trá.
Tất cả bọn chúng nó đều thèm khát,
chúng thèm khát đồng tiền, thèm khát quyền lực, thèm khát được hưởng thụ, thèm khát được nổi tiếng, thèm khát trở thành kẻ ban ơn, trở thành kẻ cứu rỗi.
Những kẻ đem trộn lẫn hoài niệm vào thức ăn hàng ngày,
đem hoài niệm để tẩy rửa những đồng tiền bẩn.
Bọn chúng muốn đánh thuốc mê tổ quốc tôi bằng những câu kinh buồn lạc điệu.

Thế giới tôi đang sống, con người không còn muốn mang mặt người,
họ muốn khoát lên người bộ mặt kỹ thật số.
Khi con người lao nhanh vào kỹ thật thì họ mau quên họ là một con người.
Họ không còn biết mình là ai, từ đâu mà ra, phải làm gì và sẽ đi về đâu.
Nhân tính không chạy theo kịp những tham vọng hưởng thụ và dối lừa.
Ngôn ngữ phải oằn mình trên sự gian xảo,
ngôn ngữ gục chết dưới sự điêu ngoa.
Loài người bơ vơ lạc lõng.

Nhưng đêm nay, tôi thấy vũ trụ là hoàn hảo, tạo tác là hoàn hảo.
Tiếng sóng biển muôn đời vẫn miệt mài ru ghềnh đá,
dù hôm nay là mùa đông lạnh giá hay mùa hạ cháy khô.
Ánh trăng khuya âm thầm hôn lên những ngọn cỏ nở hoa,
hôn lên những bờ tre mộc mạc muôn đời hát trong gió bão,
Chiếc lá khô âm thầm rơi trong đêm, không cần ai bảo,
Mặt trời vẫn vội vã đem ánh bình minh tái tạo những mầm xanh.
Phải chăng, Thượng đế còn giữ lại trong tim loài người lòng trắc ẩn và niềm tự hào.
Xin hãy nắm lấy và bước đi.
Vâng, tôi lại muốn nói với anh,
Mặt trời còn vội vã.
SG 11-5-2017

10 thg 7, 2017

Tôi Có Chết Cũng NhưTôi Còn Sống


Thơ KG
Tôi có chết, vẫn vui như còn sống
Xin trời cao biển rộng hát cùng ta
Vẫn ngây ngất giữa bao tầng gió lộng
Và tình yêu ngồi hát với phong ba

Xin hãy đốt dùm tôi ngàn ngọn nến
Để cho tôi cầu nguyện với cuộc đời
Cho cành hồng hãy mãi mãi còn tươi
Em bé nghèo, có bánh mì buổi sáng

Cho tôi nói cùng trái tim thoi thóp
Đừng lau khô giọt nước mắt của tôi
Để tôi khóc trước giờ tôi giã biệt
Những đau thương giết chóc – cuộc đời này

Tôi đã chết mà vẫn vui như còn sống
Vẫn yêu thương và vẫn hé môi cười
Cho tôi tặng những cánh hồng buổi sáng
Vào trong tay run rẩy của cụ già

Hãy cho tôi hành hương về đất thánh
Để cầu cho nhân loại biết yêu thương
Không còn kẻ giết người, để tìm đất sống
Nước mắt tràn, làm mặn cả đại dương

Hãy cho tôi về những thảo nguyên xanh
Xem loài người biến rừng hoang thành ruộng lúa
Xin Thượng Đế cho tôi, cuối cùng phần ân huệ :
Hoa nở vàng trên khói lửa chiến tranh

Đừng liệm tôi cùng chiếc khăn tang trắng
Hãy cho tôi màu thanh khiết Oải Hương
Để tôi cắm trên dọc đường mây trắng
Hoa sẽ nồng nàng ngát mãi yêu thương

Bạn đừng cho tôi tiếng khóc cầu hồn
Vì tôi chỉ tạm biệt người để về vĩnh cửu
Tôi về nơi xưa , về nơi có Mẹ
Có tình thương yêu và có cả Thiên Đường.

Tranh của Klimt

6 thg 7, 2017

Câu Kinh Nguời Khách Trọ


Kiều Giang
Chút xao động biển khơi
phải đâu là bão tố? 
tình em như ngọn gió
thổi qua hồn, heo may

Anh muốn làm mây bay
lang thang trời nắng hạ
Tìm em miền đất lạ
Đời in dấu chân anh

Tình anh như dòng sông
chỉ xuôi về biển cả
Câu kinh người khách trọ
mãi vọng về nơi em.

27 thg 6, 2017

Bức Phù Điêu Lãng Mạn


thơ Kiều Giang

nham thạch tuôn trào
đổ xuống đồng xanh
con chim trào huyết gọi bình minh
vắt vẻo ngợi ca thân phận

Eva trở về trần gian
lật ngửa bóng đêm
dao chém vào khoảng không
những tia chớp siết cổ Adam
màu đêm nhầy nhụa
 thách thức tồn sinh

những chiếc đinh đóng vào ký ức
tương lai rỉ máu từng ngày
mắt khuya chưa chịu chết
gió cười trên phiến lá xanh

động hoa chảy tràn bi kịch
nến quỳ loang lổ đêm
qua suốt mùa giai nhân
kim cương thành than trả về dĩ vãng

Ai siết gông cùm chữ nghĩa
chảy máu văn chương để trả nợ mấy đồng xu
trên lưng mùa thu
thi nhân bao lần gục ngã
dưới chân bức phù điêu
còn lãng mạn đến bao giờ.

25 thg 6, 2017

Vô Đề


Kiều Giang
Trăm năm hương lửa bay theo gió,
Còn chút lòng son gửi thế gian.
Ngoảnh lại, đầu xanh rày đã bạc,
Đường ra biên ải kiếm cung tàn…
Sài Gòn tháng 4-2017

24 thg 6, 2017

Tấm Gương

      

              Truyện ngắn  Kiều Giang

       Đã mấy mươi năm, hắn vùi mình trong căn nhà hầm đầy bí ẩn. Không phải thiên đường, nhưng cũng không phải là địa ngục, một nơi, đối với hắn, hình như không còn có khái niệm thời gian. Năm tháng đi qua chậm chạp hững hờ khô khốc. Hắn sống ở đây không biết là đã bao nhiêu năm, chỉ biết rằng từ khi hắn còn thơ dại cho đến nay hắn chẳng còn giữ nổi sợi tóc nào đen. Mỗi ngày chỉ làm mỗi công việc, thắp nhang, đốt đèn, và thực hiện nỗi đam mê không cưỡng nổi, cắm cúi trên trang sách bao giờ cũng viết dở . Không ai biết hắn đã viết những gì, nhưng chồng sách đã cao nghệu, thấm đẫm màu thời gian. Ngoài kia, nghe đâu thiên hạ vẫn gọi hắn là nhà văn, nhưng hắn không tin mình có phải là nhà văn hay không, hắn không biết mình có thật sự hiện hữu trên thế gian này hay không, nên nhà văn hay không phải nhà văn, với hắn, đều không có nghĩa gì. Điều quan trọng đối với hắn là cần phải viết, viết về sự bí mật của căn hầm, của tấm gương và của những những câu hỏi về sự hiện hữu hay không hiện hữu của hắn. Hắn vẫn viết và chờ đợi một điều thiêng liêng duy nhất mà cha hắn dặn dò, là soi mình cho được vào chiếc gương treo trên bức tường đất kia, một tấm kính mà bao nhiêu năm nay, vẫn bóng loáng, nhưng cũng chỉ có một màu đen lặng câm như căn nhà hầm hắn ở. Căn hầm như một viện bảo tàng lịch sử gia tộc hắn, chứa hàng ngàn tấm ảnh ông bà tổ tiên, nó chỉ có hai ngả thông lên trên là cái cầu thang đất và một ống thông hơi ngay trên đầu của những chiếc bàn thờ đã đen xỉn màu của tháng năm. Hắn ôm cái màu âm khí đó đã gần trọn đời người, nhưng bí mật của điều hắn chờ đợi vẫn chỉ là một bí mật. Suốt ngày hắn làm bạn với nó, và với tiếng hát và tiếng thở dài của loài con trùng, lạnh lùng, vụn vỡ. Lão nô bộc già  câm điếc  vẫn chỉ như một chiếc bóng di động, lặng lẽ và vô cảm.

        

12 thg 6, 2017

Mộng Du


Truyện ngắn Kiều Giang
thế là hắn mắc phải căn bệnh mộng du, từ khi nào hắn không biết, chỉ biết rằng, hễ cứ nhắm mắt là hắn thấy cha hắn đã chết nhiều năm, trở về dẫn hắn đi ngao du trong cái thế giới đầy quyền lực của ông ta,