Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

Tổng số lượt xem trang

">span style="font-weight:bold;">span style="fod;">/span>n>nt-weight:bold;">;">

17 thg 8, 2018

Đóa Hồng Và Mũi Tên


Kiều Giang
Em cầm đóa hồng đen,
trao anh chiều giã biệt,
hoa làm anh bạc tóc,
tháng năm dài cô miên.
Anh cố tìm lãng quên,
trong biển đời hiu hắt,
đôi mắt khuya dằng dặc,
con sóng về mênh mông,
Ta ru mù con tim,
đau cõi hồn thương tích,
người nửa đường quay mặt,
đóa hồng thành mũi tên.
Ta góp nhặt đêm đen,
cho một lần thần thoại,
bước chân trần chưa mỏi,
hoang mạc còn vong thân.
Xin người cứ lãng quên,
tình ta giờ cổ tích,
câu thơ thành hoang mạc,
tháng năm về hư không.
SG 5 - 7 - 2018
Tranh st trên mạng

14 thg 8, 2018

Những Buổi Sáng Trên Quê Hương Tôi


BUỔI SÁNG .1
Kiều Giang
Buổi sáng, tôi vẫn nghe chim hót ở hiên nhà,
hót theo chiều dài khắc khoải của tháng năm,
và mặt trời vẫn lên dưới làn sương sớm,
cơn mưa chiều qua, đổ muộn,
phố chìm trong làn nước mênh mông,
cụ già rét căm căm,
đẩy chiếc bình bơm hơi vá xăm lốp ra lề đường,
cô sinh viên nhai thêm chút văn chương
trên xe buýt đang bơi trong dòng - sông - phố,
Buổi sáng tôi vẫn nghe
trên TV bài diễn văn hùng hồn của thủ tướng,
hội trường Ba Đình vỗ tay rần rật,
về chống tham ô, nhũng lạm, lãng phí, đói nghèo,
bảo vệ rừng cây đang bị tàn phá quá nửa trên non,
thủ tướng ra lệnh " xử lý nghiêm",
nhưng tuyệt nhiên không có ai bị bắt,
trời thương, từ anh kiểm lâm tới ông chóp bu tỉnh ủy vẫn bình yên.
Buổi sáng, tôi vẫn nghe đồng bào tôi ở các tỉnh vùng cao phía Bắc,
Bị lũ quét,
bùn đất chôn vùi,
cuốn trôi,
bao nhiêu năm rồi vẫn chỉ thế thôi,
những mạng người, nước mắt với mồ hôi,
cũng chỉ nhận đôi ba triệu đồng để chôn cất,
còn rừng thì vẫn tiếp tục bị lâm tặc cùng quan trên tàn phá,
ông thiên nhiên cuồng nộ, phải rồi….!
chỉ còn cách: XỬ LÝ NGHIÊM ... "ông trời" !
Ôi, những buổi sáng buồn trên quê hương tôi…
SG 7-8-2016
BUỔI SÁNG 2
Kiều Giang
Buổi sáng, con chim vẫn vô tình hót gọi bình minh,
vì nó có biết đâu, dưới vòm cây, là những rập rình cái chết,
Buổi sáng, bác xích lô đẩy xe ra đường rất sớm,
vì biết đứa con, hôm qua, bụng đói đến trường,
chị bán báo, chưa biết thèm chữ nghĩa, văn chương,
nhưng cũng mừng, khi nghe Philippine kiện Trung Quốc.
Buổi sáng, anh công nhân ngồi đọc báo, thở than,
vì dọc theo cả chiều dài đất nước
chỗ nào cũng có hàng ngàn người Trung Quốc
chiếm giữ đất đai, chiếm giữ công trường,
Formosa gây biết bao nhiêu tai ương,
lại được nhà nước hoàn hơn mười ngàn tỉ đồng tiền thuế.
than ôi, chuyện đời, bể dâu – dâu bể,
tiền cắc bồi thường cho dân, bây giờ tiền tỉ trả lại cho thù !
Buổi sáng, Đà Nẵng, hai ngàn tỉ tiền thuế của dân,
xây cao ốc rất sang cho quan làm việc,
nay làm sao, nào dân có biết,
lại bỏ tiền ra, xây khu khác, di dời…?
Buổi sáng nước mắt lại nhỏ xuống nụ cười,
khi có anh nông dân chế tạo được máy cày máy gặt,
còn lòng tôi lại đau như cắt,
vì biết có ông quan to đòi ăn đút lót,
mới chịu cấp phép cho anh sinh viên khởi nghiệp, giúp đời
Buổi sáng, tôi nghe rụng rời,
quan ngân hàng tham ô chín ngàn tỉ,
hai năm trời, kiểm toán nhà nước đã kiểm tra kỹ.
nhưng không thấy dấu hiệu bất thường(!)
rác đã ngập tới đầu,
lãnh đạo cấp cao có biết giữ kỷ cương phép nước ?
Buổi sáng, đoàn xe thủ tướng nối dài đi vào phố cổ,
trẻ con Hội An tấm tắc trầm trồ,
ông Tây mỉm cười ủng hộ
vị đứng đầu của một đất nước “văn minh”?
Buổi sáng, tiếng võng vẫn buông lời cót két trong hồn tôi,
nhưng tôi vẫn mơ những vệ tinh đang bay trên trời,
và những chiếc tên lửa hành trình đi mấy ngàn cây số,
vì tôi biết, thế kỷ hai mốt,
mà vẫn còn có anh bạn thân thành kẻ cướp,
đang rình rập bên bờ rào của quê hương tôi.
Buổi sáng, tôi còn mơ một gói xôi,
mẹ cho ngày xưa, khi lòng tôi đói,
nửa thế kỷ rồi, tôi chẳng còn muốn nói,
về những bất công, nhũng lạm, đói nghèo !!
SG - CN14-8-2016
BUỔỈ SÁNG .3
Buổi sáng thật yên tĩnh,
chỉ có con bướm lững lờ trên những cánh mai nở trái mùa,
chỉ có tiếng gà gáy trong xóm dân nghèo,
không tách cà-phê cho người tim yếu,
Buổi sáng chỉ có tiếng kêu cứu
của con mèo động cỡn
và bản tin về sự phá hoại của bọn tin tặc Tàu,
Tập Cận Bình chuẫn bị chiếm đảo Trường Sa Lớn,
và hàng chục tấn thịt lợn thối được chở từ Bắc xuống Nam,
Buổi sáng,
tin nhanh và nóng về đám nghị ăn hai ba thứ lương,
bị thói kiêu căng và mặc cảm hèn nhát cắn rứt,
đành đăng đàn múa may một hồi,
làm cho anh Tổng nhếch mép mỉm cười, "cả một lũ ngu",
Buổi sáng tin nhanh,
chủ tịch xã lẹo với chủ tịch hội phụ nữ trong chòi tranh trên rẫy,
pháp luật không thể xử,
phải chờ xin ý kiến đảng ủy cấp trên.
Buổi sáng,
sự thật về đau thương của quê hương giấu như bưng,
bao nhiêu ngư dân
bị giết,
gần Hoàng Sa và Trường Sa bỡi những con “tàu lạ”
mà tất cả đều im lặng,
nhưng rất may, những chiếc xe sang trọng chở các vị lãnh đạo,
chạy trên đường phố thủ đô vẫn không hề hấn gì,
Buổi sáng,
hàng tấn ma túy bị bắt ở từ Lào Cai,
trên đường vào miền Nam tiêu thụ,
nhưng có lãnh đạo nói rằng
từng ấy mà chia cho 90 triệu dân thì đâu có nghĩa lý gì !
Buổi sáng,
sự thật được đóng đóng kín,
nhưng trái tim héo và cái dạ dày rỗng của dân,
thì được độn đầy những thứ rác rưởi,
từ nguồn tin chính thống của các vị quan,
của đất nước mình…
SG 25/6/2016
Cảnh lũ lụt vì nạn phá rừng

7 thg 8, 2018

Mẹ Và Biển


Kiều Giang
Mẹ ơi
đã mấy năm rồi,
mà những viên sỏi vẫn trắng ngời trên mộ mẹ,
mỗi ngày mặt trời đi qua, lặng lẽ,
hôn lên từng viên đá cuội, thay con.
Nơi phía tây
đồi núi Cù Mông
rừng bạch đàn âm thầm phủ bóng râm lên mộ mẹ,
gió hát lời ca dao khe khẽ…
“con cò lặn lội bờ sông”
như tiếng mẹ ru con
bên khung cửi ngày nào.
Mẹ ơi,
bây giờ con không dám khóc đâu,
vì ngày xưa mẹ dặn,
làm con trai không được khóc,
nhớ mẹ,
nước mắt con bây giờ chảy ngược
vào tim,
Đêm nay, con ngồi với biển Qui Nhơn,
biển cũng bao la và sóng cũng dạt dào như lòng mẹ,
lặng lẽ xô vào hồn con.
Nhìn lên trời cao,
con không biết ngôi sao nào là đôi mắt mẹ,
con gọi thầm khe khẽ,
Mẹ ơi !
Mẹ ở đâu
trong cõi vô cùng…
(Ngày giỗ mẹ 4-4 ÂL 2017)

27 thg 7, 2018

Anh Lại Phải Đi Tìm Lọ Lem


Kiều Giang
Lọ Lem ơi,
anh lại phải chôn chặt hồn anh trong dỗi hờn kim cổ, 
để đi tìm em trong vĩnh viễn của trăng sao.
Anh đã băng qua trùng khơi bao la trong tiếng thét nghẹn ngào,
để tìm em nơi thiên thu vĩnh phúc.

Anh sẽ leo lên ngọn núi thẳm xa,
với những tràng cười cuồng điên giữa mây cao chớp giật.
Anh sẽ vượt qua bao tầng biển khát
để đi đến ngàn khơi thăm thẳm tuyệt mù.
Nơi đó, em đang ngự trong vầng trán thâm u của Thượng Đế.
Anh phải xóa bỏ sự mù loà của thời gian và sự vô minh của tình yêu trần thế
Anh thất thểu giữa những cung bậc của tại thể vô thường.
tất cả những thường tồn đều chỉ là những ẩn ngữ biểu trưng,
còn tình em mới là sự hoá thân của vĩnh cửu.
Anh đi tìm em trong thường hằng ảo diệu,
để anh được bàn tay em giải thoát khỏi điêu linh,
và chính em đã ban cho anh sự rạng rỡ vô biên.
Ở nơi em, anh xóa đi những cay đắng và vinh quang,
để được những phút giây diệu thường huyền ảo .
Em sẽ cho anh một kho tàng sáng tạo,
nguyên ngôn tối hậu của thiên đường.
Hỡi lọ lem,
có phải anh đang đi tìm sự huy hoàng của biển thẳm trong em?

Ảnh St trên mạng

19 thg 7, 2018

Lời Mùa Xuân

         Kiều Giang

1. Áo xuân không kín nổi hồn,
đâu đây lẩn khuất vẫn còn hơi đông,
xin em một chút lửa lòng, 
để anh còn biết mùa xuân lại về.
2.Ta rủ em về trong đáy cốc,
rượu nồng không ấm được tim đau,
ta nhớ xuân nào trong đáy mắt,
âm thầm xuân sống mãi trong nhau.
3. Em có về thăm anh nữa không,
hương xuân không thắm rượu không nồng,
sắc xuân sao tím chiều ly biệt,
rạo rực cành mai nhớ nắng hồng?
(Trích trong tập thơ RU MUỘN-nxb Văn Nghệ- 2009)
Tranh st trên mạng

13 thg 7, 2018

Như Cơn Gió Tình Cờ


Tùy bút Kiều Giang
“từ em thôi là nguyệt, coi như phút ấy tình cờ”
Nguyệt Ca – Trịnh Công Sơn


Có ai đó đã nói rằng những điều xảy ra trên mặt đất này chỉ là một sự tình cờ. Tôi không tin. Mặt trời mọc buổi sáng khi tôi thức dậy, con chim bỗng bay qua nhà tôi nhả tiếng kêu bầy thống thiết, cây hoa mai trong vườn nhà tôi lại rực nở hoa vàng giữa mùa thu, chiếc xe buýt sáng nay không đến trạm, nỗi cô đơn cháy lòng của cô gái khi người yêu không đến vào chiều chủ nhật… Tất cả đều là một thứ tình cờ.

7 thg 7, 2018

Trò Chuyện Với Yêu Thương


       Thơ Kiều Giang
Tình yêu ơi, em là cái để người ta sở hữu
hay là cái để người ta tôn thờ,
phải chăng sự chiếm đoạt sẽ giết chết em?
Em là bầu sửa mẹ để trẻ thơ ngước mắt nhìn,
chứ đâu phải vườn quả chín để người ta thu hoạch.

Tình yêu ơi,
Có phải em đang cười trong túp lều tranh thanh bạch
của người nông phu nghèo khó
em đang phơi tấm thân ngà ngọc trên những luống cày,
thắc thỏm đợi chờ mưa.
Em đang ở trong đôi mắt trẻ thơ,
hay trên vai người mẹ gầy quanh năm thầm lặng nuôi con,
chẳng quản ngày hè đạp đá lên non,
hay ngày đông, bão giông xuống biển,
mùa thu em lượm chiếc lá vàng...rằng mãi mãi yêu ai…
Mùa xuân em nhìn cánh hoa đang cười cùng em,
nhưng em bảo rằng đó là niềm vui của người khác.
Em đang ở trong mênh mông sa mạc,
đêm đen đốt đuốc dẫn đường…,
em là loài Oải hương, ngát màu tím diệu thường thương nhớ,
và em nói rằng em mãi còn mắc nợ thế nhân.
Em chẳng phải là những câu triết lý siêu phàm ,
em chỉ là ánh trăng dịu hiền, đêm đêm soi đường cho những bước chân tha phương cầu thực.
Em là nguồn hào quang của tri thức,
là lời dịu ngọt của linh hồn, an ủi cho những trái tim nức nở khổ đau.
Và mãi mãi mai sau,
em là thứ của cải vĩ đại nhất mà đất trời đã ban tặng cho loài người,
em là cội nguồn của niềm vui, của tự do và công lý,
là nụ hôn tuyệt mỹ nguyên trinh,
chẳng bao giờ đặt trên môi của người gian dối,
em khai mở cho những trái tim tội lỗi lạc đường.
Tình yêu ơi,
Em hãy len vào trái tim những kẻ tôn thờ vật chất,
muốn chiếm đoạt cả thế gian, và đẩy em vào băng lạnh.
Em hãy in bóng hình em lên bàn tay của kẻ bạo tàn,
chưa bao giờ trải nghiệm đời mình trong cảnh giới mơ màng của em,
kẻ ấy chỉ là những tên nô lệ của cõi vô thường,
mãi mãi ôm lấy cô đơn.
Em hãy là những phút giây bình yên
của những linh hồn đang quằn quại dưới bánh sắt của thù hận sân si.
Em hãy là lời vô ngôn trong tâm trí đêm đen,
và là lời hoan ca trong vòng tay của lương tri thời đại,
em hãy là suối nguồn mặc khải
cho những linh hồn mê muội ngông cuồng.
Tình yêu ơi, linh hồn nhân loại đang réo gọi em,
như tiếng sóng của biển xanh muôn trùng.
Thượng Đế đã ra đi theo bước chân của nhà khoa học,
nhưng em thì mãi sống cho đến khi nào trái tim còn đập trên thế gian này.
Xin em hãy thay thượng đế để cứu rỗi muôn loài.
Tranh st trên mạng