Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

Tổng số lượt xem trang

">span style="font-weight:bold;">span style="fod;">/span>n>nt-weight:bold;">;">

16 thg 1, 2018

Pho Sách Cái Lưỡi và Đồng Tiền


Thơ Kiều Giang
Căn biệt thự
không xây trên mặt đất,
không xây trên những nụ cười,
mà được xây trên sự hốt hoảng
đè lên sự quằn quại của những ngọn bút chân chính,
được xây trên những xác chết,
để nuôi lũ ruồi
và để nuôi đàn chó mà mũi chỉ biết đánh hơi xác người,
mắt cứ trừng trừng vào đêm tối,
tai vểnh ngược về phía những tiếng rên.
Những cánh hồng sáng nay không chịu nở
trên những ban-công biệt thự,
khi đèn đường vụt tắt,
khi mặt trời không thể ngủ yên được nữa,
nhưng cánh hồng lại nở trên nụ cười, trên chiếc gậy của ông lão mù, quờ vào khoảng không trên phố đông người,
và trên môi đứa bé đang nhai khúc bánh mì nhặt được trong đống rác, mà nó kiệt sức vì tranh nhau.
Người ta vẫn ung dung ngồi đếm những tài khoản ngân hàng,
tiền bán những khu rừng vừa bị triệt hạ hôm qua,
mặc cho đồng bọn đang tổ chức những cuộc họp báo,
hô hào phải xây thêm những nhà tù,
trên những đám mây đang bay,
để nhốt những kẻ không hề có tên tuổi,
đang lẩn trốn trong túi áo của những tên mafia đội lốt…
và người ta cũng ngồi đếm những xác người chết
lộn trong xác lợn.
Chúng mướn một đội quân Ruồi-Người đi bảo vệ chúng,
đi đến đâu chúng cũng được tung hô vĩ đại, giống như đám dân
đen trên quảng trường giá rét thấu xương ở đông bắc Á,
và sau đó chúng nhả ra những con chữ rỗng tuếch,
không còn sức sống,
bò trên giấy, bò trên những chiếc loa, bò trên màn ảnh,
cuối cùng là chui vào đầu những đứa trẻ con, đẻ trứng.
Và tiếp theo là chúng làm kẻ trở về từ thiên đường,
thay mặt Đức Giáo Hoàng,
chúng làm phép thánh cho những con chiên tội nghiệp :
không ai được đói, không ai được rét, không ai được mù chữ, …chỉ được có quyền chết,
trên thánh địa đầy ruồi nhặng của chúng.
Những đồng tiền xu trong túi của thân phận khu đen, bắt đầu rục rịch,
ra đi vào túi của chúng, không lời giã biệt,
và những tiếng la hét than khóc từ cuối dòng sông,
từ cuối xóm thôn, từ giữa biển xanh, giữa thị thành,
mang theo trên lưng bộ mặt của ác quỷ và tử thần,
chúng muốn biến nước mắt của đám con chiên của chúng thành những tràng cười bất tận thâu đêm cùng mỹ nữ.
Quyển sách đã mục nát,
nhưng cái lưỡi đã vươn xa hàng ngàn cây số,
lịch sử đã cắt những cái lưỡi cho vào thùng rác công cộng,
nhưng đám em út của chúng vẫn còn, cùng với những con dao và đồng tiền.
Ngày 15-10-2017
Tranh st trên mạng

11 thg 1, 2018

Giải Thưởng PRIX GONCOURT Năm 2017


(Kiều Giang dịch theo Le Magazine Littéraire)
Thứ Tư, ngày 11 tháng 10 năm 2017

Tám tiểu thuyết vẫn còn trong vòng đua cho Prix Goncourt
Giải thưởng có uy tín nhất trong văn chương Pháp đã thắt chặt sự lựa chọn của nó vào Thứ Tư, 11 tháng Mười.
Hơn một tháng, sau lần lựa chọn đầu tiên, Bernard Pivot, chủ tịch Học viện Goncourt, đã công bố tại Hội chợ sách Frankfurt International, 8 tác phẩm vẫn tiếp tục trên con đường giành giải. Cần phải đợi đến ngày 6 tháng 11 để biết người chiến thắng, sau khi lựa chọn lần thứ ba được công bố vào ngày 30 tháng 10.
Ban giám khảo, gồm: Pierre Assouline, Tahar Ben Jelloun, Françoise Chandernagor, Philippe Claudel, Paule Constant, Didier Decoin, Virginie Despentes, Patrick Rambaud và Eric-Emmanuel Schmitt - đã có mặt tại Frankfurt và Leila Slimani có người chiến thắng giải năm 2016 ( Một bài hát ngọt ngào , ed. Gallimard), và Jérôme Ferrari, người chiến thắng giải trong năm 2012 ( Bài Giảng đến sự sụp đổ của Roma , ed. Actes Sud).
Lựa chọn lần thứ hai cho giải Goncourt:
1.Một ông Piekielny của François-Henri Désable (Gallimard)
2.Sự biến mất của Josef Mengele của Olivier Guez (Grasset)
3.Giữ vương miện của bạn bởi Yannick Haenel (Gallimard)
4.Bakhita của Véronique Olmi (Albin Michel)
5.Niels của Alexis Ragougneau (Viviane Hamy)
6.Mùa hè bởi Monica Sabolo (JC Lattès)
7.Chương trình nghị sự của Eric Vuillard (Actes Sud)
8.Nghệ thuật mất của Alice Zeniter (Flammarion)
(Nguồn: Le Magazine Littéraire)
Sau đây xin sơ lược về một vài nhà văn nổi tiếng dự giải:
*Alice Zeniter là một nữ nhà văn trẻ, năm nay cô mới 31 tuổi (sinh năm 1986), nhưng cô đã đoạt được nhiều giải thuởng danh giá như: Giải thưởng văn học Closerie des Lias, năm 2013 với cuốn tiểu thuyết Sombre Dimanche (Chủ nhật u tối), giải Renaudot năm 2014 với cuốn L’amour et Les Forêts (tình yêu và những cánh rừng), giải Renaudot năm 2015 với tiểu thuyết Juste Avant L’oubli(ngay trước lãng quên) và giải thưởng của tuần báo Le Monde với tác phẩm L’Art de perdre (nghệ thuật biến mất).
*Véronique Olmi là một nhà văn nữ nổi tiếng, bà sinh năm 1962 trên thành phố biển thơ mộng Nice, miền đông nước Pháp. Trên con đường phục vụ nghệ thuật, ban đầu bà làm trợ lý cho hai nhà làm phim danh tiếng của Pháp là Gabriel Garran và Jean-Louis Bourdon từ những năm 1990-1993. Người ta nghĩ bà chỉ chuyên viết kịch bản sân khấu, bất ngờ năm 2001, bà cho xuất bản tiểu thuyết Bord de Mer , và ngay lập tức giật giải Pris Alain Fournier. Cuốn tiểu thuyết thứ 9 của bà mang tên Le premier amour (Mối tình đầu), xuất bản năm 2010 đã được dựng thành phim và đã được dịch sang tiếng Việt Nam.
SG – CN 22-10-2017
Chân dung của Alice Zeniter và Véronique Olmi

29 thg 12, 2017

Những Giọt Rời Còn lại


Kiều Giang
Tiếng đêm chìm vào tự thân,
chỉ còn lại tiếng rùng mình 
của vĩnh cửu,
của đám mây trở giấc, đi tìm tri âm,
những giọt mơ màng rơi trên dấu chân vô định..
Đêm đã nói điều gì với loài hoa,
mà loài hoa run rẩy,
từ chối những sadism trần gian,
và đêm nói gì với ánh trăng,
mà ánh trăng lung linh.
Những uốn éo đa chiều của dị bản Eva
trước mặt hiện hữu làm khô khốc cổ họng.
Những bước chân vô định sắp bước vào hư vô.
Căn nhà bốc cháy dữ dội,
thiên thể thờ ơ.
Ngoài kia loài sâu nửa đêm không chịu ngủ,
mở mắt nhìn bóng dáng thiên hà,
nhìn dòng sông trở dạ
hạ sinh những vì sao,
Và đêm,
nở nụ cười gượng gạo trên môi vĩnh cửu,
tạo thành ngọn gió mơ màng gầy guộc
thổi qua nỗi đa đoan của bầy khủng long
tái sinh trong cung điện.
Đêm bước đi trên vết nứt thời gian,
âm thầm từ khi vũ trụ sản sinh loài có chùm nơ-ron xám,
cười một mình ảm đạm
giữa nhật nguyệt mênh mông.
Ta vói tay
về phía vầng trăng.
Im lặng. Đêm.
SG 01-10-2017
Tranh st trên mạng.

25 thg 12, 2017

Giải Nobel Văn Học Năm 2017


Kiều Giang dịch từ Le Magazine Littéraire
Viện Hàn Lâm Thụy Điển, ngày 5-10-2017 đã quyết định trao giải thưởng Nobel văn chương danh giá cho nhà văn Anh gốc Nhật KAZUO ISHIGURO.
Bồi thẩm đoàn đã gây nhiều tranh cãi trong năm ngoái khi trao giải thưởng Nobel văn chương cho BOB DYLAN, năm nay đã trao cho nhà văn KAZUO ISHIGURO, người đã “đưa vào tiểu thuyết một năng lượng mạnh mẽ, làm sống dậy vực thẳm dưới cảm giác của chúng ta về thế giới”, bà Sara Danius, thư ký thường trực của Viện Hàn Lâm Thụy Điển nói.
KAZUO ISHIGURO đã cùng gia đình chuyển đến sống ở Anh quốc từ khi mới lên năm tuổi. Ông là tác giả của nhiều tiểu thuyết nổi tiếng, nổi bật là cuốn The Remains of The Day (Những tàn tích của ngày), đã giành được giải Main Booker năm 1989 và đã được chuyển thể thành phim năm 1993, với Anthony Hopkins là diễn viên chính.
Trong quyển When we were Orphans (Khi chúng ta là những trẻ mồ côi), ISHIGURO kể câu chuyện về Christopher Banks, thám tử Anh, xuất xứ Trung Quốc, đã điều tra sự mất tích của cha mẹ. Nhiệm vụ tìm kiếm nguồn gốc là một trong những chủ đề chính của tiểu thuyết gia, có tính hai mặt liên tục được phản ảnh trong tiểu thuyết của ông.
Nhân dịp xuất bản cuốn tiểu thuyêt mới nhất của ông, The Buried Giant, viết lại huyền thoại Arthur, báo Le Magazine Littéraire đã gặp lại một ” Marshal of Empires”.
Alice Chomy
Nguồn: Le Magazine Littéraire.
Ảnh Kazuo Ishiguro do Koichi Nakamura chụp
Thích
Bình luận

16 thg 12, 2017

Những Giọt Rời Còn Lại


Kiều Giang

Tiếng đêm chìm vào tự thân,
chỉ còn lại tiếng rùng mình 
của vĩnh cửu,
của đám mây trở giấc, đi tìm tri âm,
những giọt mơ màng rơi trên dấu chân vô định..

Đêm đã nói điều gì với loài hoa,
mà loài hoa run rẩy,
từ chối những sadism trần gian,
và đêm nói gì với ánh trăng,
mà ánh trăng lung linh.

Những uốn éo đa chiều của dị bản Eva
trước mặt hiện hữu làm khô khốc cổ họng.
Những bước chân vô định sắp bước vào hư vô.
Căn nhà bốc cháy dữ dội,
thiên thể thờ ơ.

Ngoài kia loài sâu nửa đêm không chịu ngủ,
mở mắt nhìn bóng dáng thiên hà,
nhìn dòng sông trở dạ
hạ sinh những vì sao,

Và đêm,
nở nụ cười gượng gạo trên môi vĩnh cửu,
tạo thành ngọn gió mơ màng gầy guộc
thổi qua nỗi đa đoan của bầy khủng long
tái sinh trong cung điện.

Đêm bước đi trên vết nứt thời gian,
âm thầm từ khi vũ trụ sản sinh loài có chùm nơ-ron xám,
cười một mình ảm đạm
giữa nhật nguyệt mênh mông.

Ta vói tay
về phía vầng trăng.
Im lặng. Đêm.
SG 01-10-2017
Tranh st trên mạng.

9 thg 12, 2017

Donald Trump, Kẻ Bán Chúa


Kiều Giang
Sự kiện ngày 6/12/2017 vừa qua, Tổng Thống Mỹ Donald Trump công nhận Jerusalem là thủ đô nước Israel và sẽ dời sứ quán Mỹ từ Tel Aviv về Jerusalem là một quả bom dội xuống thế giới Hồi Giáo, đòn trí mạng giáng xuống chính sách ngoại giao của Mỹ, giáng xuống nước Mỹ, xuống thế giới tự do, giáng xuống công lao của bao đời Tổng Thống Mỹ, trong chiến lược thu phục thế giới Á Rập, ngăn chặn sự bành trướng của đế chế Nga. Nhưng nay với sự chỉ đạo của Putin, tên nhân viên tình báo FSB, đội lốt Tổng Thống Mỹ, đã làm một việc mà cả thế giới đều sửng sốt, và không có một lập luận nào có thể lý giải được cho một hành động điên rồ, lộ liễu đến như thế. Có lẽ ngồi ở Điện Kremlin, Putin đã mỉm cười đắc thắng.
Dù rằng cho đến nay, Công tố viên đặc biệt Robert Muller, chưa đưa ra được một bằng chứng cụ thể nào về việc tên lái buôn Donald Trump bán thân cho trùm SFB Putin, nhưng trong cả một quá trình theo dõi, từ khi Trump muốn dùng những đồng tiền của Nga, và cả một hệ thống tình báo của Putin hổ trợ, để buớc chân vào nhà trắng, thì dần dần, không ai không nhận ra Trump là tên mật vụ Nga đội lốt.
Kiều Giang tôi có hồ đồ quá chăng, thưa không! Xin đựoc nêu các sự kiện nổi bật, rõ nét nhất sau đây.

8 thg 12, 2017

Bão Đêm


Thơ Kiều Giang
Xác xơ đèn vàng mắt phố,
đêm gục đầu lên những hoài niệm,
tiếng hồ cầm lỗ chỗ mùa hoang.

Khuôn mặt bão đêm,
mở trừng mắt,
nhìn vào hố thẳm nghẹt thở
của Triết nhân.

Tinh cầu bơ vơ,
rơi xuống tiếng nhạc rừng,
thiên thần xanh xao
trong mắt loài chim,
khóc cho cánh hoa nở đêm,
lụi tàn khi bình minh lên,
những giọt sương
còn đọng lại dành cho nỗi cô đơn.

Tuyết rơi lên thao thức câm,
nơi đó hiện hữu một tình yêu vĩ đại,
nơi đó thời gian bốc cháy lãng mạn,
trên mảnh hồn thăng hoa vĩnh cửu,
trên giấc mơ cuối cùng.
Hồng hoang dậy sóng nơi tiềm thức,
biển đêm mang đôi mắt thiên thần,
ngoảnh nhìn vào vô biên.

Mặt trời
mở cửa cô đơn của dòng sông,
chiếc bóng lầm lũi trên đường,
không tên.
SG 24-9-2017
Tranh của PICASSO