Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

Tổng số lượt xem trang

">span style="font-weight:bold;">span style="fod;">/span>n>nt-weight:bold;">;">

16 thg 7, 2019

Lời Mùa Đông Cho Em


Kiều Giang
Ta thương nhớ người, mây thương nhớ ai,
Mà mây phiêu bạt bốn phương trời? 
Mắt ta đăm đắm đêm cô tịch,
Ta đợi chờ người - còn mây đợi ai!
Ở tận phương trời, em nhớ ta?
Trăng non soi buốt năm canh tà,
Em ơi hãy kéo cao vai áo,
Đông đã về rồi - anh ở xa!
Biết đến bao giờ, ta có nhau,
Áo đông anh mặc - đợi mùa sau?
Làm sao tát cạn trời thương nhớ,
Ta vẫn đợi chờ...thương nhớ nhau.
Ta hái vầng trăng để tặng em,
Lỡ mai giá buốt thổi qua thềm,
Có vầng trăng muộn em ôm ấp,
Cho những đêm trường đỡ lạnh thêm!
Em ơi! nơi ấy có còn mưa?
Xin em kín cửa - gió đông lùa!
Một mình - em nhớ cài khuy áo...
Ủ ấm tình nhau giữa giấc khuya.
(Trích trong Tập NHỮNG GIỌT MƯA GIAN NAN)

Đi Tìm Cái Có Thể


Kiều Giang

Bước đi dưới bóng hoàng hôn,
mặt trời hờ hững, 
đùa nghịch với hiện hữu và hủy diệt,
lũ ma cười thánh thiện,
chúng bảo rằng, chúng lương thiện hơn loài người,
vì loài người đã quên đi khái niệm lương thiện của trần gian,
chìm dưới mớ hỗn mang trên con sóng vô thường,
dẫu có vắt kiệt mớ tri thúc hỗn độn của thời gian,
cũng không giải thích nổi những gì đang diễn ra,
quanh cái đám người-ma đang lúc nhúc giữa đôi bờ sinh tử,
giữa cái bóng tối của nhị nguyên nghiệt ngã,
bám chặt vào da thịt của kiếp hoang du,
Hãy bắt thượng đế xóa đi cái ranh giới huyễn hoặc,
giả tạo của thiên đường-địa ngục,
hãy tiến tới cái giới hạn đó,
và xé toan cái bức màn khải thị bịa đặt của ngài,
nhưng đó lại chính là những giây phút quằn quại đớn đau nhất của phận người,
Hãy quay về với bóng tối của hoang sơ,
là quay về với khai nguyên bừng sáng,
ở đó, đất đá sẽ không còn thấy thượng đế ở đâu nữa,
sự phục diễn lại bắt đầu.
Rồi những vọng âm của tiếng sáo diều từ nơi đỉnh gió,
những ánh lửa Heraclitus,
những ngôn ngữ của loài chim sẽ làm nên bản hòa ca bi tráng,
mở mắt cho cuộc tồn sinh,
Vui lên đi, hỡi những linh hồn sỏi đá,
đang quằn quại đớn đau dưới muôn ngàn nghịch lý,
vẫn còn những giọt sương lung linh
dưới những bàn tay tài hoa,
chịu đóng đinh trên thập tự giá đời,
để đi tìm ánh sáng của cái có thể….
ở phía sau bóng tối cuộc tồn sinh.
SG 14- 4 - 2019

12 thg 7, 2019

Khối U


Truyện ngắn KIỀU GIANG
Tôi cũng không nhớ nổi cái khối u quái ác đó đã hiện hữu trong tôi từ bao giờ. Nhưng chắc chắn một điều, phải là từ ngày tôi đã trở thành giàu sang phú quý, ăn uống dư thừa, đỏ da thắm thịt, có bơ có sữa, có rượu ngon gái đep suốt sáng thâu đêm, có áo mão xênh xang, lên xe xuống ngựa, có nhà cao cửa rộng, có tôi tớ đầy nhà, có kẻ hầu người hạ, và nhất là có cả một đám quan quân như quỷ sa tăng sai đâu đánh đấy, luôn trung thành tuyệt đối với tôi, vì áo mão cân đai được tôi ban phát, không bao giờ cạn, bổng lộc, quyền uy thọ hưởng không bao giờ dứt...

Câu Chuyện Một Dòng Sông

Truyện ngắn KIỀU GIANG
Vào khoảng những năm thứ 13 tỷ 345 triệu, sau vụ nổ Big Bang, trên hành tinh xanh hình thành những dòng sông chảy về muôn hướng. Mỗi dòng sông kéo theo một nẻo đường phát triển cho loài sinh vật biết tư duy, trong số đó có dòng sông Xích Tư dài hàng ngàn cây số chảy từ tây sang đông, qua hàng chục nước rồi đổ ra biển Hải Không

24 thg 6, 2019

Bóng Tối


Kiều Giang

Người mẹ mù
tay mò mẫm lên di ảnh của năm đứa con,
những nén nhang đã tàn từ lâu,
nhưng mẹ vẫn ngồi im trong bóng tối.
Những đứa con mẹ đã ra đi trước anh
hơn nửa thế kỷ,
hôm nay mẹ lại sờ lên di ảnh anh,
không còn nước mắt
để nhỏ xuống vinh quang
Trong căn nhà mục nát trăm năm,
mẹ vẫn còn ngồi giữa mấy tầng bóng tối,
hình như ngoài kia,
súng còn nổ,
kẻ cướp
đang ở sau lưng,
làm sao mẹ đẻ thêm được cho anh
những đứa con
trong bóng tối?
.
Đêm nay,
anh nằm nhìn ra biển quê hương,
anh có thấy,
kẻ cướp
đang hoành hành trước mặt,
còn ở sau anh,
vẫn chỉ toàn bóng tối…!
KIỀU GIANG 15/10/ 2013

10 thg 6, 2019

Cuộc Chống Trả Thời Gian


Truyện ngắn Kiều Giang
Bầu trời trên đầu của làng Đa Đa vẫn xanh trong ngan ngát, những vì sao tự do lấp lánh, tận hưởng một thế giới riêng của tạo vật vô thỉ vô chung, nhưng mặt đất, rừng núi, biển cả của Đa Đa thì cằn cỗi, tối tăm dậy sóng. 

Kẻ Có Những Đam Mê Kỳ Quái


kiều Giang
1.
hắn đem chiếc đinh
đóng vào những vần thơ
đóng vào những lời ca
đóng vào những tâm hồn không chịu chết
đóng vào những đêm sâu trắng bệch
đóng vào những đôi mắt chẳng chịu mù lòa
rồi hắn không thể nhổ những chiếc đinh ra
để đóng vào chỗ khác
những chiếc đinh đã rỉ sét tự bao giờ
2.
hắn thích đan nhiều chiếc lồng bê tông cốt thép
để nhốt loài chim chỉ biết yêu bầu trời
để nhốt những đám mây bước ra từ vòm trời xanh
để nhốt những làn gió lang thang phiêu du kiêu hãnh
để nhốt sự phẫn nộ của biển và tiếng cười lịch lãm của núi
để nhốt mặt trời
để nhốt mặt trăng
hắn muốn nhốt tất cả
nhốt cả hắn
nhốt vĩnh viễn
3.
hắn lấy hơi thở mà bầu trời tự do và thượng đế tặng cho loài người,
để đổi lấy những lời ngợi ca hắn
đổi lấy những tiếng cười ngông cuồng khoảnh khắc
hắn muốn đem cả sự thật để đổi lấy dối gian
dù đêm tối làm mắt hắn mù
nhưng hắn vẫn thích đêm tối