Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

Tổng số lượt xem trang

">span style="font-weight:bold;">span style="fod;">/span>n>nt-weight:bold;">;">

22 thg 9, 2017

Ngàn Năm Mây Trắng


Kiều Giang
Em về sợi nắng thêm xanh,
Lời kinh xâu hạt vây quanh tiếng cười,
Như còn hẹn tuổi đôi muơi,
Gừng cay muối mặn bồi hồi đợi em,

Chiều nghiêng nắng gọi chiều nghiêng,
Em thay rừng lá muộn phiền cho anh,
Em về bờ mộng lên xanh,
Tóc tơ lại vắt qua cành chiêm bao,

Ngày vui quên trận mưa rào,
Hình như hoa nắng lẩn vào tóc em,
Câu thơ người rớt bên thềm,
Nghìn xa lụa gấm lại mềm lòng son.
Bây giờ ngày nắng trên non,
Đêm mưa cuối biển, dỗi hờn tóc thơm,

Tay em hương lửa còn nồng,
Mơ xa anh nối mộng gần ru nhau.
Nửa hồn còn lẩn niềm đau,
Buồn kia em cứ bắc cầu sang anh,

Thuyền qua đầu suối, cuối gành,
Ngàn năm mây trắng vây quanh tóc người..
SG 13-7-2017
Tranh lấy trên mạng không rõ tác giả.

Sen Hội Phù Hoa


Kiều Giang

Người về
ngang hội phù hoa,
Đánh rơi
tiếng hát
bên tòa sen tôi,
Mời em,
còn một chỗ ngồi,
Chuyến xe thiên cổ luân hồi về không…
Sg 01-7-2017.
(Tranh lấy trên mạng, không ai đăng ký quyền tác giả)

15 thg 9, 2017

Sự Lầm Lỗi Của Một Con Đường

 
Thơ Kiều Giang

Từng đêm tôi vẫn thuờng nằm khóc khi nghĩ về một con đuờng,
Con đường ấy được người ta treo trên cái miệng loa ở góc phố.
người ta treo trên những bức tường,
trên những làn sóng truyền hình, trên làn sóng phát thanh,
treo trên sự khắc khoải của thời gian,
người ta cố gắng chôn sâu con đuờng vào những trang sách vô tri,
chôn sâu vào tâm trí lũ trẻ con,
vào những cái miệng hố không có hơi thở, mở ra rồi khép lại.
Tôi đã phải cúi xuống ôm bụng khi tôi nghe ai đó ca ngợi con đuờng,
Tôi thương họ, vì tôi biết họ chưa thể nào hiểu nổi về con đường ấy của anh,
con đuờng thật hiểm nguy cho cả đàn cá, đàn bò, chuồn chuồn và bươm bướm,
cho cả con sâu, cái kiến khi còn chưa mở mắt nhìn trời.
Người ta cũng không hiểu được, làm thế nào đàn bò lại có thể dụ dỗ bầy thiêu thân trải thân trên đường đi của nó,
phải chăng vì chúng đói, lại ngửi phải một mùi hương,
ngửi thấy sự vĩ đại của những xác chết đã bốc mùi,
phải chăng chúng ngộ nhận về những ánh sao dẫn đường,
đang lập lòe trên bầu trời đêm…
Thật sự, tôi cũng không muốn trút lòng oán hận lên lăng mộ anh,
và lăng mộ của những con thiêu thân vĩ đại,
vì tầm mắt anh cũng chỉ nhìn được chiều dài từng ấy thôi,
và tôi đắng cay hiểu thế nào là sự oan nghiệt của lịch sử,
tôi chỉ đau rằng quê hương đất nước tôi đã vô tình sinh ra anh,
và anh đã không có đôi mắt ở sau lưng, để nhìn sâu vào lịch sử.
Hôm nay trong bầu trời đầy mưa bão,
rừng thiêng và biển xanh nghiêng ngửa thét gào,
đoàn người vẫn cứ lầm lũi bước đi trước ánh thép lưỡi lê
của những kẻ tự cho rằng cái lưng của mình không cong,
cái cổ của mình không cúi, con đường phía trước không phải vong nô,
họ thui thủi bước đi qua những xóm làng, những dòng sông, qua những biển xanh, trong lòng tiếc nuối,
về sự đau thương lầm lỗi của một con đường…
SG 26-6-2016.

5 thg 9, 2017

Trăng Phơi Hồn Đá


Kiều Giang

Nửa bước phong trần mấy kiếp đau,
Tuổi xuân em đấy - lửa ngàn sau, 
Yêu em - chết nửa đời phiêu bạt,
Tim sãi trường kinh có nhiệm mầu?

Ta đốt hương trầm - Em lãng quên !
Đêm nay phong nguyệt lạnh hồ cầm,
Bước hoang du mục rung đồi núi,
Em dáng tinh vân lạc đáy hồn.

Mai đời hết rượu, ta vẫn say,
Hồn ta phiêu đãng bước lưu đày,
Trăng cười dưới mộ phơi hồn đá,
Em có sầu chung được kiếp này?

Căng buồm biển cạn kiếm tìm em,
Kim cổ gương soi mặt cố nhân,
Em đã về chưa, người muôn dặm?
Ta gói hương đời trong áo em.

Huyền Diệu trăng xưa em cất đâu,
Trăng nay ta chất bao nhiêu sầu,
Bóng em huyền hoặc ngàn sao lạ,
Sương lạnh trăng gầy ta mất nhau!

29 thg 8, 2017

Xin Người Ở Lại Trong Giấc Mơ Ta


Đêm nay ta lắng nghe tiếng trở mình của những cánh hoa
luyến tiếc mùa thu 
và nguyền rủa cơn gió bấc của mùa đông nghiệt ngã,
thổi qua giấc mơ của một thời rơm rạ,
không em.
Đã bao năm ta cùng em bắt đầu câu chuyện cổ tích,
thấm sâu vào những đêm hoang,
mang đầy thương tích.
Những ngày xuân còn ở thật xa,
lũ chim én ngửa cổ ngợi ca mùa xuân
lưng tròng nước mắt,
ta ngàn năm hân hoan lưu lạc
giữa tình em.
Ta vẫn tin vào sự bất tận của lý lẽ trái tim.
Bên kia những đám mây mù đen,
là khung trời bình yên mà tay em thêu dệt.
Những cánh chim phóng túng
sẽ bay qua những đám mây nhung lụa
phủ kín bầu trời.
Ta chỉ xin được sống cùng em trong những giấc mơ trần thế ,
xin tình ta không bao giờ tan vỡ,
đêm đêm cõng những vần thơ xanh vá duyên nợ đời người.
Em vẫn lặng thinh giữa bầu trời trong xanh thanh khiết.
Ta góp nhặt những tặng vật của mặt đất bao la,
cuốn theo những thao thức đợi chờ ,
bơ vơ cùng tháng năm phiêu bạt.
Đành thôi, những khao khát một thời,
vì người,
cho ta gửi lại trong ánh mắt hoàng hôn.
Có phải em nói rằng cuộc đời đã cho em những ân sủng,
em chưa từng trao gửi cho ai,
thượng đế sinh ra những hình hài trói buộc ta và em muôn kiếp, bắt ta hòa vào nhau nước mắt và tiếng hát muôn trùng.
Người ơi, ta chỉ xin người ở lại
trong giấc mơ ta.

27 thg 8, 2017

Vào Cuộc Lưu Đày


Kiều Giang

Đem thân vào cuộc lưu đày,
nay về giữa chợ, đời bày cuộc vui? 
thu đông xuân hạ ngậm ngùi,
khát môi trần thế - ngại lời đa đoan.

Người đi theo mấy nẻo đường,
ta về góp nhặt vô thường gọi tên,
bao giờ nắm được tay em,
nằm mơ sỏi đá khát thèm còn nguyên

Mai kia hồn có nghe buồn
thì xin tìm đến cội nguồn xa xăm
thôi đành nhốt nguyệt vào trăng,
Thôi đành, bóp chết trăm năm. Thôi đành!

Tiếng ai gọi giữa vô cùng,
rủ ta uống cạn trăng vàng thâu canh,
mốt mai mộng thực phiêu bồng,
lần tay theo dấu Sắc Không cõi này
...
Không có văn bản thay thế tự động nào.

21 thg 8, 2017

Thiên Thu cho Người


Kiều Giang

Kể từ
người bỏ cuộc vui, 
Ta về thắp lửa trên đồi Dạ Kinh,
Nghiêng trăng
uống cạn bóng mình,
Nghiêng đời
uống cạn dòng sinh tử này,
Nhớ xưa
em chuốc mộng say,
Bây giờ
anh chuốc
những ngày cuồng ca
Sóng cồn
biển nhớ tìm hoa
Vì người
thức suốt canh tà
mai sau.
Kinh này
niệm một dòng thôi,
Áo này
đã nhuộm mấy màu cuồng si
Em
từ lỡ bước ra đi
Cành hoa tím
chạm bờ mi sững sờ.
Tiếng lòng nhỏ giọt
vào thơ,
Gọi người
trở giấc
bên bờ thực hư,
Phiêu du. Nào! Cứ phiêu du
Tim nay
hoá đá thiên thu
cho người.