Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

17 thg 4, 2016

Mẹ Và Biển

Kiều Giang

Mẹ ơi
đã mấy năm rồi
mà những viên sỏi vẫn trắng ngời trên mộ mẹ,
mỗi ngày mặt trời đi qua, lặng lẽ
hôn lên từng viên đá cuội, thay con,


Nơi phía tây
đồi núi Cù Mông
rừng bạch đàn âm thầm phủ bóng râm lên mộ mẹ,
gió hát lời ca dao khe khẽ…
“con cò lặn lội bờ sông”
như tiếng mẹ ru con
bên khung cửi ngày nào


Mẹ ơi,
bây giờ con không dám khóc đâu
vì ngày xưa mẹ dặn, làm con trai không được khóc,
nhớ mẹ, nước mắt con bây giờ chảy ngược
vào tim,


Đêm nay con ngồi với biển Qui Nhơn,
biển cũng bao la và sóng cũng dạt dào như lòng mẹ,
lặng lẽ xô vào hồn con

Nhìn lên trời cao,
con không biết ngôi sao nào
là đôi mắt mẹ
con gọi thầm khe khẽ
Mẹ ơi ! Mẹ ở đâu trong cõi vô cùng…

Không có nhận xét nào: