Con người sinh ra tự do nhưng ở đâu cũng có xiềng xích. J.J. ROUSSEAU.

Tổng số lượt xem trang

">span style="font-weight:bold;">span style="fod;">/span>n>nt-weight:bold;">;">

14 thg 7, 2017

Mặt Trời Còn Vội Vã


Kiều Giang
Ta đang sống trong thời đại sự thật bị giết,
sự thật đang chết trên quê hương tôi, đang chết trên thế giới, dối trá ở khắp nơi, dối trá bằng đủ mọi phương tiện.

Tôi thèm khát những đôi mắt hiền lành, những đôi môi hiền lành, những bàn tay hiền lành.
Mỗi buổi sáng thức dậy,
tôi lại nghe đâu đây cái chết của những người hiền lành,
bị giết bởi những tên điên, những tên bất cần đời,
vì nó phải sống trong xã hội được lãnh đạo bởi sự lừa dối và áp bức,
hoặc bị giết bởi những tên muốn thể hiện quyền lực,
bằng cách nhân danh.

Không còn ai dám đứng về phía cuối chiều gió,
vì những kẻ giết người là cả một tập đoàn dối trá.
Tất cả bọn chúng nó đều thèm khát,
chúng thèm khát đồng tiền, thèm khát quyền lực, thèm khát được hưởng thụ, thèm khát được nổi tiếng, thèm khát trở thành kẻ ban ơn, trở thành kẻ cứu rỗi.
Những kẻ đem trộn lẫn hoài niệm vào thức ăn hàng ngày,
đem hoài niệm để tẩy rửa những đồng tiền bẩn.
Bọn chúng muốn đánh thuốc mê tổ quốc tôi bằng những câu kinh buồn lạc điệu.

Thế giới tôi đang sống, con người không còn muốn mang mặt người,
họ muốn khoát lên người bộ mặt kỹ thật số.
Khi con người lao nhanh vào kỹ thật thì họ mau quên họ là một con người.
Họ không còn biết mình là ai, từ đâu mà ra, phải làm gì và sẽ đi về đâu.
Nhân tính không chạy theo kịp những tham vọng hưởng thụ và dối lừa.
Ngôn ngữ phải oằn mình trên sự gian xảo,
ngôn ngữ gục chết dưới sự điêu ngoa.
Loài người bơ vơ lạc lõng.

Nhưng đêm nay, tôi thấy vũ trụ là hoàn hảo, tạo tác là hoàn hảo.
Tiếng sóng biển muôn đời vẫn miệt mài ru ghềnh đá,
dù hôm nay là mùa đông lạnh giá hay mùa hạ cháy khô.
Ánh trăng khuya âm thầm hôn lên những ngọn cỏ nở hoa,
hôn lên những bờ tre mộc mạc muôn đời hát trong gió bão,
Chiếc lá khô âm thầm rơi trong đêm, không cần ai bảo,
Mặt trời vẫn vội vã đem ánh bình minh tái tạo những mầm xanh.
Phải chăng, Thượng đế còn giữ lại trong tim loài người lòng trắc ẩn và niềm tự hào.
Xin hãy nắm lấy và bước đi.
Vâng, tôi lại muốn nói với anh,
Mặt trời còn vội vã.
SG 11-5-2017

Không có nhận xét nào: